Một hồ sơ về cuộc giải cứu con tin đầy ngoại mục (P1)

Pha giải cứu con tim đầy ngoại mục mà bạn có thể thấy được rằng những trình sát của chúng ta đã giỏi như thế nào
ho-so-ve-mot-cuoc-giai-cuu-con-tin-ky-1
Làng Việt – Nhật, nơi xảy ra vụ bắt cóc con tin.

Bây giờ, đã 15 năm trôi qua, nhưng những gì xảy ra trong ngày 20/4/1999 thì vẫn còn đọng lại trong tâm trí của tất cả những người đã tham gia cuộc giải cứu cháu bé Sugimoto Torahiko khi đó mới được hơn 7 tháng tuổi. Đây là vụ bắt cóc trẻ em là người nước ngoài đầu tiên ở Việt Nam, và trớ trêu thay, lại xảy ra ở một địa bàn cư dân được bảo vệ hết sức nghiêm ngặt, và nằm ở khu vực đặc biệt nhạy cảm…

Mặc dù đối tượng cực kỳ hung hãn và có lắm thủ đoạn, nhưng Cảnh sát Hình sự Hà Nội, Công an quận Tây Hồ và được sự hợp đồng tác chiến chặt chẽ của Công an Lạng Sơn, đã thực hiện được cuộc giải cứu mà kết quả là “không thể đẹp hơn thế”.

Kỳ 1: Học cách cướp từ… phim

Gã có dáng người cao lòng khòng, khuôn mặt lưỡi cày, đôi môi mỏng quẹt luôn mím chặt; đôi mắt nhỏ, hẹp và khi nói chuyện với ai thì cứ hay nhìn trộm… Mà người ta bảo những kẻ có tướng mạo như vậy, thường là có tâm địa chẳng ra gì. Với ai thì không biết, nhưng với gã, nhận xét đó xem ra… quá chuẩn.

Gã quê gốc ở huyện Hưng Hà, tỉnh Thái Bình, nhưng gia đình sinh cơ lập nghiệp ở Thái Nguyên. Gã sinh năm 1972 và trong một gia đình tử tế. Mẹ là giáo viên, bố là công nhân Nhà máy Gang thép Thái Nguyên. Hồi nhỏ, gã là đứa trẻ có sức khỏe không tốt bởi vì mẹ gã sinh khó, phải dùng thủ thuật mới lấy được gã ra. Thương con ốm yếu, lại là con trai duy nhất trong nhà, cho nên gã được chiều chuộng từ nhỏ. Tuy gia đình chẳng phải dư dả gì cho lắm, nhưng tất cả những gì gã yêu cầu thì đều được bố mẹ đáp ứng.

Học hết lớp 12, gã thi đại học không đỗ, thế là bố mẹ phải xin cho đi học công nhân kỹ thuật. Học xong, bố mẹ chạy vạy xin cho gã vào làm trong một công ty liên doanh thép Posco tại Hải Phòng. Nhưng bản tính thích chơi bời, làm công nhân ở liên doanh thì gã chê lương ít, cho nên cuối năm 1994 gã bỏ về nhà.

Thương con sống vất vưởng và cũng sợ gã theo đám bạn bè du thủ du thực rồi sa vào nghiện ngập thì chết, nên bố mẹ gã bấm bụng nhặt nhạnh tiền nong, mở cho gã một quán karaoke mang tên Minh Hoàng. Nhưng do tính nết cục cằn, hơi tý là dọa “thượng cẳng chân hạ cẳng tay” với cả các “thượng đế” nên quán chả có mấy khách. Mà đâu chỉ có dùng chân tay, có lần gã còn dùng cả dao chém đứt gân tay của một “thượng đế” và đã bị Công an Thái Nguyên bắt giam 4 tháng. Để gã khỏi bị truy tố, bố mẹ gã đã phải bỏ ra khá nhiều tiền đền cho vị “thượng đế” kia.

Kiếm được đồng nào, gã tiêu sạch, đã thế, gã lại mắc cái bệnh “mít-tơ-oai”, thích ăn diện, đi xe máy đẹp để làm vừa lòng người yêu… Năm 1997, quán Minh Hoàng phải đóng cửa vì nợ nần. Chán đời, gã đi học tiếng Nhật tại Nhà Văn hóa tỉnh. Nhưng cũng chỉ được vài tháng là hắn lại bỏ. Tuy vậy, trong thời gian đi học, gã cũng tỏ ra là người hoạt ngôn và có chút năng khiếu ngoại ngữ.

Tháng 11/1998, trong một lần cãi nhau với bố, gã như lên cơn điên, đập phá gần như hết sạch đồ đạc trong nhà, kể cả chiếc tivi. Sau cuộc đấy, gã bỏ về Hà Nội và sống dặt dẹo nhờ cô em gái làm nghề thợ may ở xóm Tó, xã Nhân Chính. Nhưng chưa hết, tháng 2/1999, hết tiền, gã lại mò về sống với bố mẹ. Nhưng cũng chỉ được vài ngày, gã lại dùng dao chém anh Nguyễn Trọng Hải và lại để trốn công an, gã chuồn về Hà Nội.

Tại Hà Nội gã sống dựa vào cô em gái. Nhưng gã còn cả gan làm giả thẻ quân nhân với chức vụ “tiểu đội phó” và là lính Trung đoàn Phòng không, đóng quân tại Cao Bằng. Gã làm chiếc thẻ cũng rất đơn giản là lấy một văn bản có dấu của UBND phường Tân Thành rồi cắt dán vào tấm thẻ do gã… chế tạo. Chả hiểu thế nào mà gã lại lò dò đến được Công ty TNHH Thái Bình Dương ở 21 phố Lý Nam Đế và xin làm công nhân. Thái Bình Dương là một công ty chuyên làm các dịch vụ như vệ sinh nhà cửa và một số ngành nghề khác. Thời điểm này, đây là một công ty làm ăn có uy tín, và vì thế mới được Ban quản lý làng văn hóa Việt – Nhật ký hợp đồng lau cửa kính khu chung cư 10 tầng. Thủ tục tuyển người của Công ty Thái Bình Dương rất chặt chẽ, nhưng vì gã dùng giấy tờ giả là quân nhân, lại từ Cao Bằng về, cho nên công ty đã đồng ý cho gã vào làm việc mà bỏ qua khâu xác minh lý lịch.

Ngày 18/3/1999, việc lau cửa kính cho khu nhà 10 tầng được bắt đầu và 4 ngày sau, thì tổ công nhân lau kính do Phạm Bằng Anh làm tổ trưởng được bổ sung thêm một công nhân nữa – đó là gã – có cái tên rất đẹp: Nguyễn Hoàng Tuấn. Lúc đầu, mọi người cũng ngạc nhiên và có phần “kính nể” bởi vì thấy gã nói được một số câu tiếng Nhật. Khi Phạm Bằng Anh phân công gã ngồi vào thùng để thả xuống lau kính thì gã sợ… Gã van nài tổ trưởng cho gã làm việc khác vì gã sợ độ cao. Cực chẳng đã, Phạm Bằng Anh phải cho gã đứng trên tầng thượng, trông xe đối trọng. Được vài ngày thì sinh chuyện.

Số là mọi người thấy gã đi làm, có lúc mặc nguyên bộ quân phục và đeo hàm… thượng úy; rồi gã hay nói linh tinh và hãi nhất là hơi tý gã chửi bới, đe dọa người khác… Anh em cho rằng thần kinh gã “có vấn đề”. Và cũng chỉ đi làm được ba ngày, gã báo đánh mất thẻ ra vào làng Việt – Nhật. Tổ trưởng Phạm Bằng Anh phải đứng ra bảo lãnh với bảo vệ làng Việt – Nhật để cho gã được ra vào cổng. Nhưng hai ngày sau, gã lại thông báo là đã tìm thấy thẻ ở… toalét. Không thể để một gã có sẵn máu côn đồ làm việc, ngày 31/3 – nghĩa là sau 9 ngày đi làm – Công ty Thái Bình Dương đã cho gã ăn… “xôi xéo”!.

Đi phụ lau kính ở làng Việt – Nhật, thấy nơi đây toàn người nước ngoài giàu có, gã đã nảy sinh ý định cướp tài sản của những người Nhật ở đây. Trong lúc những công nhân khác chăm chỉ làm việc thì gã để ý quan sát đường đi lối lại cũng như cách bảo vệ của nhân viên. Gã để ý thấy bất cứ ai đi xe máy vào làng Việt – Nhật, nếu là người lạ, thì sẽ bị chặn lại, hỏi giấy tờ rất cẩn thận. Nhưng xe taxi thì lại không bị kiểm soát. Và cũng chỉ vài ngày làm tại đây, rồi hàng ngày đi bộ từ tầng 1 lên tầng 10, gã đã kịp ghi nhớ vào óc mình căn phòng T42 mà chủ nhà là một cặp vợ chồng người Nhật, có đứa con nhỏ mới 7 tháng tuổi và một phụ nữ Việt Nam tự phục vụ.

Gã cũng để ý thấy mấy ngày liền, cứ vào khoảng hơn 10h là người phụ nữ Nhật lại đi từ đâu về… “Chắc là về cho con bú” – gã nghĩ như vậy. Sau khi bị đuổi việc, tự nhiên trong gã nảy sinh ra ý nghĩ làm thế nào để kiếm được tiền từ căn phòng T42 này.

Gã đi ra hiệu cho thuê băng đĩa và thuê hai cuốn phim về bắt cóc, tống tiền của Mỹ mang về xem. Suốt một tuần liền, gã xem đi, xem lại hàng chục lần và nghiền ngẫm từng chi tiết… Và những tình tiết hư cấu của bộ phim đã giúp gã hình thành trong đầu một kế hoạch cướp tài sản tại căn phòng T42.

One comment

  1. Abadicash adalah website casino online yang berani memberikan bonus besar-besaran dan selalu menjadi pilihan masyarakat indonesia dalam memainkan judi secara online dengan segala pasaran terbaik baik itu untuk pasaran bola, slot, poker, dan casino. Tentu saja juga ada bonus mingguan yang selalu membuat para member yang bergabung selalu setia bermain bersama abadicash. Jadi tunggu apalagi segeralah bergabung dengan abadicash dan raih kemenangan serta bonus menarik yang siap diberikan oleh abadicash.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *